Every end is

a new beginning...

gRaduatiON

Bùi Ngân

!::name::!

Thân mời

28

THÁNG 08

NĂM 2026

16:45, thứ sáu

nhà hát hòa bình

Số 240, Đường 3 tháng 2, Hòa Hưng, Hồ Chí Minh

xem chỉ đường

Tại địa điểm:

Lưu giữ

kỷ niệm

Nếu có ai hỏi mình điều gì còn lại sau những năm tháng đại học, có lẽ mình sẽ không trả lời bằng một con số, một tấm bằng hay một thành tích nào đó.

Mình nghĩ, thứ còn lại nhiều nhất chính là một phiên bản khác của chính mình.

Ngày đầu bước vào đại học, mình vẫn là một cô gái có rất nhiều điều chưa biết. Chưa biết mình sẽ đi đến đâu, sẽ gặp những ai, sẽ làm được những gì. Mình từng nghĩ chỉ cần cố gắng học thật tốt là đủ. Nhưng rồi đại học dạy mình rằng, có những bài học không nằm trong giáo trình.

Đó là những ngày chạy chương trình đến tối muộn. Là những lần đứng trước một việc mà không biết phải bắt đầu từ đâu. Là những lúc áp lực vì trách nhiệm, vì kỳ vọng, vì sợ mình làm chưa đủ tốt. Là những lần tự hỏi liệu mình có đang đi đúng hướng hay không.

Và cũng chính trong những lúc như thế, mình bắt đầu lớn lên.

Mình học cách tự giải quyết vấn đề thay vì chờ ai đó đến giúp. Học cách lắng nghe những người xung quanh. Học cách chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Học cách chấp nhận rằng không phải chuyện gì cũng có thể hoàn hảo, và đôi khi một ngày chỉ cần cố gắng hết sức đã là đủ.

Có những giai đoạn mình thật sự mệt.

Nhưng thật may, trên hành trình đó mình chưa bao giờ hoàn toàn một mình.

Mình đã gặp những người bạn, những người đồng hành, những thầy cô và những người đã vô tình để lại trong mình những bài học rất lâu sau khi một chương trình kết thúc hay một học kỳ khép lại.

Có những người mình từng nghĩ sẽ còn gặp nhau rất nhiều lần. Có những người chỉ xuất hiện trong một khoảng thời gian ngắn. Có những cuộc trò chuyện tưởng như bình thường, nhưng sau này nhìn lại mới nhận ra đó lại là một phần rất đẹp của tuổi trẻ.

Đại học của mình có lẽ được tạo nên từ những điều rất nhỏ như thế.

Một buổi chiều ở trường.
Một lần cùng nhau chạy deadline.
Một chương trình kết thúc trong tiếng cười.
Một tin nhắn hỏi “Ổn không?”.
Một cái vỗ vai sau những ngày mệt mỏi.
Và những người đã cùng mình đi qua một đoạn đường mà lúc bắt đầu, chẳng ai biết nó sẽ kết thúc như thế nào.

Bây giờ nhìn lại, mình không còn muốn ước rằng giá như mình đã làm tốt hơn ở một điều gì đó.
Vì nếu được quay lại, có lẽ mình vẫn sẽ mắc những lỗi đó, vẫn có những ngày chênh vênh, vẫn có những lúc chưa đủ mạnh mẽ.

Bởi chính những điều chưa hoàn hảo ấy đã tạo nên mình của ngày hôm nay.

Mình từng nghĩ trưởng thành là khi mình trở nên mạnh mẽ và không còn sợ hãi.

Sau bốn năm, mình mới hiểu, trưởng thành chỉ đơn giản là dù có sợ, mình vẫn bước tiếp.

Và có lẽ đó là điều quý giá nhất mà những năm tháng đại học đã cho mình.

Rồi chúng ta sẽ rời khỏi nơi này.

Mỗi người sẽ có một công việc, một thành phố, một cuộc sống và những mục tiêu riêng. Những cuộc gặp sẽ ít dần, những tin nhắn sẽ thưa hơn, và có thể một ngày nào đó chúng ta sẽ vô tình lướt qua nhau giữa một thành phố rất đông người.

Nhưng mình hy vọng, nếu một ngày nào đó chúng ta nhớ về những năm tháng này, chúng ta sẽ không chỉ nhớ mình đã từng học ở đâu.

Mà sẽ nhớ rằng:

Đã từng có một khoảng thời gian chúng ta còn rất trẻ.
Đã từng cùng nhau cố gắng.
Đã từng cùng nhau mệt, cùng nhau vui, cùng nhau trưởng thành.

Cảm ơn những năm tháng đã không dễ dàng, vì nhờ vậy mình mới biết mình có thể mạnh mẽ đến đâu.

Cảm ơn những người đã ở lại, những người đã đến và cả những người chỉ đồng hành cùng mình một đoạn ngắn.

Và cảm ơn chính mình, vì đã không bỏ cuộc trong những ngày khó khăn nhất.

Hôm nay, mình nói lời tạm biệt với một chương của cuộc đời.

Không phải là một lời tạm biệt buồn.

Chỉ là một lời “hẹn gặp lại”.

Hẹn gặp lại những người bạn cũ ở một phiên bản trưởng thành hơn.

Hẹn gặp lại những giảng đường từng quen thuộc trong một ngày nào đó.

Và hẹn gặp lại chính chúng ta — những người của tuổi đôi mươi, đã từng có một thanh xuân rất thật dưới mái trường này.

Tạm biệt nhé, những năm tháng đại học.
Cảm ơn vì đã cho mình được lớn lên ở đây.
Hẹn gặp lại, trên những hành trình mới.

Có một người đã lớn lên ở đây

Bùi Ngân

CÓ MỘT NGƯỜI ĐÃ LỚN LÊN Ở ĐÂY

“Ky Han’s Journey”

TheAlbum

Sự hiện diện của bạn sẽ là niềm vui và hạnh phúc của mình. Nếu tham dự, bạn hãy để lại SĐT cùng Email để mình
chuẩn bị đón tiếp thật chu đáo nhé.
Cảm ơn bạn! 💕

XÁC NHẬN

Thank you!

Cảm ơn bạn đã dành thời gian phản hồi

Thank you!