Có những năm tháng khi đang ở trong đó, mình chỉ mong thời gian trôi thật nhanh. Đến lúc thật sự phải rời đi, mới nhận ra những điều từng rất bình thường lại chính là những điều mình sẽ nhớ nhất.
Bốn năm ở Kinh tế Quốc dân, mình đã có những ngày rất vui, cũng có những ngày mệt mỏi, hoang mang và từng nghi ngờ chính mình. Nhưng sau cùng, mình vẫn bước tiếp.
Điều mang theo sau những năm tháng ở NEU không chỉ là một tấm bằng, mà còn là những trải nghiệm, những lần vấp ngã, những người đã từng đồng hành và một phiên bản trưởng thành hơn của chính mình.
Cảm ơn những người đã đến, đã ở lại và cả những người chỉ tình cờ đi ngang qua tuổi trẻ. Cảm ơn những ngày không dễ dàng, vì nhờ chúng mà mình biết mình mạnh mẽ hơn mình từng nghĩ.
Tạm biệt Kinh tế Quốc dân, tạm biệt một phần tuổi trẻ.
Khép lại một chương, để mang theo những điều đẹp nhất và bước tiếp — bình tĩnh hơn, mạnh mẽ hơn và thương mình nhiều hơn. 🤍